Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Viết cho cậu bạn hay sầu

Dahasian

  Cậu ấy hay tự gọi bản thân bằng cái tên như thế "sadasian" . Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ấy là một tay anh chị, dân chơi chính hiệu, bản mặt bố đời thiên hạ, nhìn qua chẳng có tí nào cảm tình. Chậc chậc, first impression có vẻ không tốt lắm nhỉ. Lần thứ hai gặp cậu ấy là lúc thi final, speaking chúng tôi thi cạnh phòng nhau, và trong đầu chỉ nhớ ra :"a, cậu bạn anh chị" rồi lại cứ thế kệ mẹ cuộc đời lạc trôi :)) 

  Sau đó ít lâu, tôi đi chơi cùng với đàn anh khóa trên thì biết được tin động trời, người cậu ta crush là tôi. Nghe có vẻ khó tin nhưng lại là sự thật. Tôi luôn nghĩ, người như cậu ấy phải thích những cô gái hot girl hay chí ít là dân chơi như cậu ta các kiểu, mình là một đứa bình thường, hâm dở như thế, chả hiểu sao lại crush được. Và rồi, nhờ sự điên khùng của ông anh chí cốt, tôi chính thức gặp mặt cậu ấy tại quán cafe - cái hood nhỏ mà cậu ấy cùng ông anh trời đánh của tôi vẫn hay ngồi. 

  Lần thứ ba chính thức nói chuyện, cậu này nhát cáy, có mỗi việc sang nói chuyện với crush thôi mà xoắn xuýt hết cả lên. Ngồi cùng ông anh nói đôi ba chuyện, cũng chẳng có thêm tí ấn tượng nào về cậu. Nhưng chắc do bản tính tò mò nên thôi cũng cắm đầu inbox trước đưa đường dẫn lối cho sự thân thiết như bây giờ.

  Cậu ấy rất cao, hẳn 1m88, người thì gầy, đứng bên cạnh cậu ấy đúng nghĩa đáng yêu hài hước. Một cô bạn 1m56 đi bên cạnh một cậu bạn 1m88, người cao ơi là cao, người có một mẩu bé xíu. Cậu ta là người bắc, giọng trầm trầm, không hẳn ấm như cách tôi thích nhưng cũng khá dễ nghe. Hút cần, đốt thuốc như một thói quen, nghe rap, thích xách xe lê lết khắp nơi, bất cần và đầy nổi loạn. Sau này tiếp xúc nhiều thì mới nhận ra, thật ra cậu ta là một người rất trầm tính, sâu sắc, từng trải, đôi khi có chút ngại ngùng. Nói thật, kiểu người như cậu ta, đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc. Thường thì thấy rất thoải mái, dễ chịu khi bên cạnh cậu ấy. Cậu luôn để tôi bộc lộ bản thân một cách chân thật, thoải mái nhất, không xét nét đánh giá con gái phải thế này, thế kia. Cậu ấy luôn khiến tôi được là chính tôi. Chỉ có điều, đôi khi bên cạnh cậu ấy khiến tôi cảm thấy hơi mệt mỏi. Cậu ấy rất hay buồn, tâm trạng thì nhiều vô số kể, nhiều lúc nó như một luồng tiêu cực lớn, ảnh hưởng đến tôi rất nhiều. Và nói thật là tôi rất sợ phải ở bên cạnh những người như vậy. Từ ex, đến anh bạn 3 năm, và giờ đến cậu ấy... Sự ảm đạm, tiên cực trong họ đôi khi quá lớn, kéo chùng cả tâm trạng của tôi đi xuống. Ở bên cạnh họ, khiến tôi tự nhiên muốn làm họ vui vẻ, có thể xua tan bớt nỗi buồn trong lòng họ nhưng điều đó không hề dễ dàng, Tự đặt cho mình một nhiệm vụ, một nỗi lo, một trách nhiệm biết là quá sức với bản thân nhưng vẫn cứ lao đầu vào khiến cho bản thân đôi khi cũng tiêu cực, mệt mỏi. Vậy nên đó là lí do tại sao tôi rất sợ khi phải ở bên cạnh những người như thế.

  Tôi có cảm tình rất tốt với Dah, như một người bạn. Đôi khi cũng có chút rung động nho nhỏ, nhưng hỏi có tình cảm hay thích cậu ấy hay chưa, thật sự là chưa... Những vết thương, nỗi lo trong tôi còn quá nhiều, qua khó để dũng cảm yêu thương ai đó một lần nữa. Tôi cũng muốn cho bản thân mình một cơ hội, nhưng cơ hội đó lại là con dao hai lưỡi, nó có thể không quá ảnh hưởng đến tôi, nhưng còn Dah thì sao? Nếu sau một thời gian, tôi không cảm thấy gì thì sao? Dah sẽ tổn thương đến mức nào nữa đây?

  Dah là không hẳn là mẫu con trai tôi thích, Dah mang trong mình nhiều tật xấu mà tôi ghét nhưng tôi vẫn cảm thấy trong thâm tâm cậu ấy là một người bạn rất tốt. Tôi sợ sự vồn vã, nhiệt tình, thoải mái của mình sẽ làm cậu ấy hi vọng rồi tổn thương. Tôi đã nghe cậu ấy trải lòng về chuyện tình cảm quá khứ của cậu ấy. Tôi thấy sự mông lung, tuyệt vọng, tổn thương trong đó. Tôi không muốn làm Dah lại tiếp tục phải buồn, đau vì người như tôi. Tôi không biết phải làm gì cả, nửa muốn thân thiết nửa muốn lạnh lùng, rời xa. Rồi lại tự thấy bản thân mình thật khốn nạn, xấu xa. Thật sự xin lỗi cậu!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét