Bài này là một trong những bài must-have trong playlist của mình. Bản của Sam Smith và Boyce Avenue đều hay như nhau, và tùy vào tâm trạng của mình mà mình chọn nghe bản của ai hơn. Sam đem cho mình một I'm not the only one trầm ấm, sâu sắc, có đôi chút nặng nề, ảm đạm (vì theo cảm nhận của mình giọng của Sam rất trầm ấm và hàn lâm :v). Thường thì mình hay nghe bản gốc vào những lúc chán nản nhất, đau buồn nhất, tĩnh lặng nhất. Riêng bản cover của Boyce Avenue thì nó có vẻ mộc mạc, nhẹ nhàng hơn.
I'm not the only one mang trong nó rất nhiều nỗi niềm, tâm trạng của mình. "Anh bảo em thật điên rồ. Chỉ vì anh không nghĩ em biết được mọi thứ anh đã làm thôi..." Mình đã từng crush, thích, đơn phương khá nhiều người, nghe qua được nhiều câu nói, hẹn thề, trăng sao,... nhưng tất cả đều là nhảm nhí viễn vông. Bởi đơn giản mình không phải là người duy nhất. Chuyện đáng buồn không phải là không được đáp lại tình cảm, mà là bị người ấy xem mình như một backup plan. Thiếu cô ấy, anh có thể tìm đến em, thiếu em, anh có thể tìm cô ấy khác nữa. Trao cho người khác một hi vọng rồi dập tắt mọi hi vọng ấy theo một cách tàn nhẫn nhất. "But when you call me baby, I know I'm not the only one"
Mỗi khi tâm trạng không tốt, mình tuyệt nhiên chỉ nghe nhạc buồn và chỉ đúng nhạc buồn mà thôi. Bài hát này giống như viết riêng cho nỗi lòng của cô gái như mình vậy :v Mình đã vì người ấy làm nhiều chuyện như vậy rồi, dũng cảm như vậy rồi, nhưng có lẽ vẫn không là gì với họ cả... Điều mong muốn của mình đơn giản thôi, I want to be someone's "the only one"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét